Mục lục

“Tôi có một chén rượu, có thể xoa dịu hồng trần”, nhấp chén rượu cay để lướt qua những buồn vui trong đời

Mình đọc “Tôi có một chén rượu, có thể xoa dịu hồng trần” vào một đêm mưa tầm tã gần 10 năm về trước. Hôm ấy vừa hay lại có chuyện không vui, vừa lật mở từng trang sách vừa khóc, mắt mũi tèm nhem nghĩ “trên đời này không ai khổ bằng mình, nỗi đau của mình là tột cùng nhất thế giới, là đớn đau nhất chẳng có gì sánh bằng”.

Nhưng rồi gấp cuốn sách lại, những câu chuyện trong “Tôi có một chén rượu, có thể xoa dịu hồng trần” khiến mình chợt nhận ra, liệu mình đang phóng đại nỗi đau của bản thân lên hay không?

Bởi vì mình tìm thấy những con người, bề ngoài tưởng rằng hạnh phúc, nhưng thực tế trong trái tim đang dần rệu rã. 

Mình cũng đọc những câu chuyện của những người cùng khổ đã mạnh mẽ đứng lên làm lại cuộc đời.

Và mình cũng thấy bản thân trong cuốn sách, tựa như cuộc đời mình được viết ra, qua một bàn tay khác, qua một nét chữ khác, có hỉ nộ ái ố, có gian khó, có nhọc nhằn nhưng cũng có nụ cười, hạnh phúc.

Mười năm sau, khi ra mắt “án thư”, mình nghĩ về một cuốn sách hay muốn giới thiệu đến với độc giả và “Tôi có một chén rượu, có thể xoa dịu hồng trần” hiện lên ngay trong khoảnh khắc ấy.

1. Cuốn sách tập hợp những câu chuyện buồn vui trong đời

Tôi có một chén rượu, có thể xoa dịu hồng trần” được tổng hợp từ những câu chuyện của người thân, bạn bè hoặc bất kỳ một người qua đường nào xuất hiện trong cuộc đời Quan Đông Dã Khách. Câu chuyện có vui, có buồn, có ngọt ngào, có đắng cay, có viên mãn và cũng có chia ly.

Với độc giả Việt Nam, hẳn không biết nhiều về Quan Đông Dã Khách. Thực ra mình cũng nằm trong số đó, nhưng may mắn mua được hai cuốn sách của nhà văn này gồm “Tôi có một chén rượu, có thể xoa dịu hồng trần” và “Tôi có câu chuyện, bạn có rượu không?”, mình mới biết được đây là một nhà văn, nhà biên kịch với tài năng kể chuyện giàu cảm xúc. Mà kỳ lạ là, những câu chuyện của tác giả không phô trương, không màu mè, chỉ đơn giản là ghi chép lại vụn vặt thường nhật nhưng khiến người đọc cười rồi khóc.

“Tôi có một chén rượu, có thể xoa dịu hồng trần”, nhấp chén rượu cay để lướt qua những buồn vui trong đời

Ngày xưa mình từng nghĩ, bất cứ sự kiên trì nào không được đền đáp, con người ta rồi cũng sẽ mỏi mệt. Một số ít tiếp tục cố gắng trong vô vọng, số còn lại từ bỏ. Giang Phong thuộc kiểu thứ hai. Anh đơn phương Dư Hỏa tận 2 năm trời, nguyện lòng theo đuổi dù nắng gắt hay mưa tan, nhưng chẳng đổi lại được một lần ngoái đầu của Dư Hỏa. 

Để rồi một ngày, anh quyết định để lại hình bóng con gái anh thương ở lại mái trường Đại học để về Nam Kinh. Lúc này cô gái cứng đầu Dư Hỏa mới dần hiểu ra tình cảm của mình.

Mình cũng nhìn thấy Xuân Thụ yêu Mục Vân đến mức mù quáng ngốc nghếch. Anh có thể làm tất cả, kể cả những việc mình không thích chỉ để đổi lấy nụ cười của người anh yêu. Thế nhưng đối với Mục Vân, Xuân Thụ không phải là người cùng thế giới của cô. Suy cho cùng không yêu chính là không yêu. Mục Vân không trân trọng đoạn tình cảm ấy. Cô đã phản bội Xuân Thụ đáng thương.

Nhưng mình nghĩ, nếu không phải Mục Vân phản bội thì tình yêu của Xuân Thụ và Mục Vân rồi cũng sẽ chẳng đi đến đâu. Việc người yêu cũ Mục Vân xuất hiện vào thời điểm tình cảm hai người đang dần rạn nứt cũng chỉ là giọt nước tràn ly. Và chuyện gì đến cũng đến. Lần gặp sau cuối, Xuân Thụ đã từng nói Tiểu Vân chính là báu vật mà anh yêu mù quáng, còn anh là trong giấc mộng hoàng lương của cô.

Mình đọc cuốn sách này hơn nhiều năm về trước, kể cả khi ấy hay bây giờ hồi tưởng lại cũng chẳng thấy bi quan tuyệt vọng. Ngược lại mình cảm nhận được những dòng chữ như đang vỗ về an ủi chính mình.

Những chuyện trên thế gian này có bi ai sầu khổ, nếu chúng ta chấp nhận sự thật ấy, xem nó là quá khứ thì lòng sẽ nhẹ nhàng hơn. Giống như tác giả từng nói “Nếu thâm tình chẳng được như ý nguyện, tôi vẫn mong đến cuối cùng người hạnh phúc là bạn.”

Mình thích tên sách “Tôi có một chén rượu, có thể xoa dịu hồng trần”. Cuốn sách như một chén rượu, vừa cay vừa đắng, vừa ngọt ngào đưa mình qua những khi đau đớn, hạnh phúc, chia ly,… Tất cả đều có đủ.

Gợi ý:

“Ông Quới” – Tình thân rạn vỡ và vòng lặp của tổn thương

“Tiệm sách của nàng” – Bản tình ca dịu dàng giữa hai miền ký ức

Top 10 cuốn tản văn hay Việt Nam nhất định nên đọc một lần trong đời

2. Có những câu chuyện khó tin, nhưng nó luôn hiện hữu trên cõi đời này

Như mình đã viết, đây không phải là một cuốn sách về nghề viết, cũng chẳng phải sách kỹ năng hay truyền cảm hứng, mà là tập hợp những câu chuyện nhỏ được ghi chép lại bởi một tác giả Trung Quốc.

Đọc cuốn sách này, mình không chỉ trau dồi vốn từ, diễn đạt tốt hơn mà cũng nuôi dưỡng cho mình ước mơ viết sách, cuối cùng trở thành tác giả hay người chấp bút (Ghostwriter)

Trong cuốn sách, tác giả có viết rằng: “Tuy chúng ta chưa từng gặp mặt, nhưng thật may là bạn vẫn có thể đọc được những câu chuyện này, chúng đều là những câu chuyện có thật từng xảy ra ở một nơi nào đó, vào một khoảng thời gian nào đó, và trong dòng thời gian hối hả này, có thể chỉ là đã thay đổi vài cái tên, vài địa điểm. Thật ra những câu chuyện ở chốn nhân gian, suy cho cùng chẳng qua cũng chỉ gói gọn trong mấy chữ “hội ngộ ly biệt” mà thôi”.

“Tôi có một chén rượu, có thể xoa dịu hồng trần”, nhấp chén rượu cay để lướt qua những buồn vui trong đời

Đọc đến đây, mình nhớ lúc viết sách Nằm nghe gió thổi sau hè. Trong sách có câu chuyện mang tên “Ngọn nến xưa”, kể về buổi tiệc sinh nhật lần đầu tiên của mình thời tiểu học. 

Thuở ấy nhà còn cơ cực, nhưng nhìn thấy bạn bè được tổ chức sinh nhật dưới ánh nến lung linh, mình cũng đòi mẹ tổ chức cho. Mình nhớ như in ngày hôm đó, mẹ đi làm về, lật đật dọn dẹp rồi bày biện bánh trái lên mâm nhôm. Mẹ xếp bánh kẹo, mận và ổi lên rồi dùng những cây nến đỏ xếp chúng thành vòng tròn trên viền mâm. Mình bao nhiêu tuổi, mẹ xếp bấy nhiêu nến. Nến được thắp lên, mình thực hiện nghi thức cầu nguyện như những buổi sinh nhật được tham dự trước đó, rồi thổi nến.

Buổi tiệc sinh nhật không có bánh kem, cũng không có bạn bè, chỉ là mấy chị em mình ngồi xung quanh chiếc mâm nhôm ăn bánh trái mà thôi.

Sau này, khi nhìn thấy những ngọn nến đỏ thẫm ấy xuất hiện trên bàn thờ hay trong các buổi cúng giỗ, mình mới biết thì ra đó là nến cúng, không phải nến sinh nhật. Nến sinh nhật nhỏ, mảnh mai và đẹp hơn nhiều.

Lúc chia sẻ câu chuyện này trong sách, đã có nhiều độc giả hỏi mình rằng câu chuyện có thật không, vì thường thể loại văn học sẽ có hư cấu. Mình đã nói rằng, những câu chuyện trong sách có thể khó tin, nhưng nó đã xảy ra.

Không chỉ Nằm nghe gió thổi sau hè, mà gần như những câu chuyện mình kể trên trang cá nhân, duongstory.com hay câu chuyện kể trên trang chủ website anthu.net đều là những câu chuyện mình đã trải qua, đã chứng kiến hoặc vô tình nghe được. Rồi một ngày đẹp trời, mình đem nó vào trong trang viết.

Có những chuyện không vui, khi ghi chép lại, đôi lúc mình muốn đổi cái kết để nó trở thành chuyện vui. Mình tự hỏi, viết những chuyện buồn này liệu có làm người đọc cảm thấy bế tắc hay tuyệt vọng quá không.

Nhưng rồi mình nhận ra, không phải câu chuyện buồn nào cũng đều xấu, bởi nhiều người tìm thấy trong đó động lực để vươn lên, cảm hứng để sống tiếp và trở thành phiên bản tốt hơn. Thế là mình không đắn đo nữa, cứ viết ra.

Những câu chuyện trong nhân gian này có ấm áp thì cũng có lạnh lẽo, có sắc hồng thì cũng có sắc xám. Mình không đem gam màu nào tô vẽ thêm trong câu chuyện ấy, mình chỉ muốn trần thuật lại câu chuyện cũ mà thôi.

Giống như khi đọc “Tôi có một câu chuyện, có thể xoa dịu hồng trần”, giữa những câu chuyện thật thật hư hư, mình đọc rồi cười, rồi khóc, rồi lại xót xa tiếc nuối. Nhưng mong rằng lời nhắn gửi của tác giả gửi đến chúng ta đều được thành hiện thực: “Những người bạn có duyên đọc được cuốn sách này, bất kể gặp phải chuyện gì cũng sẽ được như ý nguyện, đêm đêm có rượu, ngày ngày có những bài ca, có được trái tim tự do và gia đình yên vui, mùa đông thì ấm áp, mùa xuân không phải rét buốt, suốt đời luôn nở nụ cười trên môi. Những chuyện trong nhân gian có rất nhiều điều hối tiếc, nhưng tôi mong bạn có thể bốn mùa vô lo…”

Tác giả bài viết: Hải Dương

Facebook
Twitter
LinkedIn

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!