Mình kể bạn nghe một bí mật: án thư ban đầu không phải do mình tạo ra.

Mọi chuyện bắt đầu từ những dòng tâm sự này:

Nơi góc án thư vàng đã nhợt, son đã mở, đĩa dầu sở trên cây đèn nến với lần mực dầu. Hai ngọn bắc lép bép nổ, rụng tàn đèn xuống tập giấy bản đóng dấu son ti Niết.”

Thầy chậm rãi đọc bài “Chữ người tử tù”, chất giọng trầm khàn như phát ra từ chiếc radio cũ. Đoạn, thầy ngừng lại, tay gõ nhẹ lên mặt bàn hỏi “Các em biết án thư là gì không?”. Cả lớp lắc đầu, chờ đợi một câu trả lời. Rồi thầy giải thích: “án thư” là chiếc bàn cao và hẹp, dùng để xếp sách vở, viết chữ thời xưa.

Sau này, khi đã viết gần chục cuốn sách, mình nghĩ đến việc lập một dự án nhỏ về sách. Nhưng đặt tên là gì, từ nào hay mà lại ý nghĩa?

Từng nghĩ đến những từ tiếng Anh hợp thời hay từ tiếng Pháp lãng mạn, rồi mình chợt nghĩ, tiếng Việt đẹp như vậy sao lại không dùng.

Ký ức tựa như dòng nước mát chảy ngược về năm 17, trên bục giảng, giọng trầm ấm của thầy vang lên “nơi góc án thư vàng đã nhợt…”

Và rồi án thư ra đời…
Hải Dương
Founder anthu.net

Chị Hải Dương là một người chị đồng hương mình quen và có cơ hội làm việc cùng trong một vài dự án sách. Ngay khi chị giới thiệu án thư, trong lòng mình đã thốt lên: “Wow, đây chính xác là những gì mình muốn làm từ lâu: có một nơi chỉ bàn chuyện sách và viết”

Cái tên án thư nghe hoài niệm quá, nó làm mình nhớ lại những ngày còn đi học, khi mình từng say mê lật mở những trang sách cũ dưới ánh đèn bàn. Chẳng hiểu sao, cái tên ấy cứ gợi lên trong mình một cảm giác rất thân thuộc, như thể mình đã tìm thấy đúng “ngôi nhà” cho những tâm tình bấy lâu nay. Và mình yêu án thư kể từ giây phút đó.

Khi mới thành lập, án thư được vận hành bởi một đội ngũ do chị Hải Dương quản lý. Mình đã mấy lần định mở lời xin làm cộng tác viên vì yêu tinh thần của trang quá. Nhưng thời điểm đó mình sắp đón em bé đầu lòng, mình sợ bản thân không đủ thời gian để hoàn thành tốt công việc cùng mọi người.

Bẵng đi một thời gian, mình thấy website không còn cập nhật nội dung mới. Hóa ra, việc vận hành một “ngôi nhà chung” cần nhiều hơn là sự đam mê đơn thuần. Các thành viên trong team dần bận rộn với những dự án riêng, và chị Dương cũng có những kế hoạch mới cho trang duongstory.com của chị ấy. Mọi người nhận ra không thể tiếp tục đồng hành cùng án thư được nữa.

“Chắc chị sẽ đóng án thư, chị không đủ sức để quản lý cả hai website nữa.” Chị Dương chia sẻ với vẻ tiếc nuối.

Lúc đó, một tiếng nói bên trong bảo rằng mình phải làm gì đó. Cuộc sống mẹ bỉm của mình đã bắt đầu ổn định, mình cũng đã trở lại với công việc, và quan trọng nhất, sự trân trọng mình dành cho án thư vẫn vẹn nguyên như ngày đầu.

Và rồi, duyên lành đã mang án thư về với mình.

án thư về với mình, vừa là cái duyên, vừa là một sứ mệnh mới. Giờ đây, bên “chiếc bàn gỗ nhỏ” này, mình sẽ tiếp tục kể bạn nghe chuyện về những cuốn sách và cả những trải nghiệm thật nhất của một người làm nghề xuất bản.

Chuyến tàu án thư sẽ lại khởi hành, với một người thuyền trưởng mới nhưng vẫn nguyên vẹn một tình yêu thuần khiết dành cho sách. Hy vọng trên hành trình sắp tới, chúng mình sẽ tìm thấy nhau trong sự đồng điệu của tâm hồn.

Thân mến, 

Mai Sương

error: Content is protected !!