Có những nỗi cô đơn không đến từ nghèo đói, mà từ chính những người thân máu mủ. “Ông Quới” đưa mình bước vào một căn nhà nhỏ nơi tình thân rạn vỡ, để lại phía sau một người cha già chỉ còn lại chú chó nhỏ làm bạn đến cuối đời.
1. “Ông Quới” – Người cha già lạc lõng trong chính mái ấm của mình
“Ông Quới” là câu chuyện đời thường đậm chất Nam Bộ, kể về cuộc sống của ông Quới, một người đàn ông trung niên sống cùng mẹ già trong một ngôi nhà đơn sơ. Dù nghèo khó, ông vẫn giữ được sự hiền lành và bao dung. Bằng chứng là trong cảnh chật vật mưu sinh, ông vẫn không ngại cưu mang và chăm sóc thêm một chú chó tên Bun – sau này đã trở thành người bạn trung thành luôn sẵn sàng kề cạnh ông trong bất cứ hoàn cảnh nào.

Trái ngược với tấm lòng bao dung của mình, ông Quới lại có hai người con lạnh lùng và vô ơn. Thằng Lâm, đứa con trai đầy hằn học, không chỉ bạc đãi cha mà còn không ít lần trút giận lên cả con chó nhỏ. Còn cô con gái tên Chi cũng chỉ xuất hiện khi ông nhắc đến chuyện chia tài sản.
Thế nhưng, liệu sự bạc bẽo của hai đứa con có phải chỉ đơn thuần là vô tâm, hay còn ẩn sau đó là những “vết rạn” đến từ lý do nào khác?
2. Khi tổn thương khiến tình thân rạn nứt
Ngày còn trẻ, ông Quới là một người đàn ông say mê rượu chè. Ông thường xuyên say xỉn, nhiều lần đánh chửi vợ khiến bà uất ức bỏ đi và đây chính là nguyên nhân gây nên “bóng ma tâm lý” trong lòng Lâm và Chi, cũng là cái cớ để sau này họ hằn học, chì chiết người cha già, mặc cho ông đã cố gắng bù đắp lỗi lầm năm xưa.
Qua câu chuyện của gia đình ông Quới, mình nhận ra rằng cách hành xử của cha mẹ chính là nền tảng định hình nên hạnh phúc, hay bất hạnh trong một gia đình. Nếu cha mẹ sống tử tế, yêu thương nhau, con cái sẽ lớn lên trong sự đủ đầy cảm xúc và biết cách yêu thương. Nhưng nếu ngược lại, những tổn thương cha mẹ để lại có thể trở thành “khuôn mẫu ngầm”, ăn sâu vào tiềm thức và vô thức định hình cách hành xử của con cái sau này.
Ông Quới từng là một người chồng vũ phu, một người cha vô trách nhiệm. Những tổn thương ấy khiến Lâm và Chi không chỉ căm ghét cha mình, mà còn mang theo sự hằn học, lạnh lùng đến mức chính họ cũng trở nên tệ bạc theo một cách khác. Có lẽ, nếu họ đủ tỉnh táo để nhận ra vết thương từ quá khứ đang điều khiển mình, họ đã không chọn cách đẩy ngược nỗi đau ấy về phía người đã gây ra nó. Bởi, kẻ tổn thương nếu không chữa lành, rất dễ tiếp tục làm tổn thương người khác.
Bài học mình rút ra là học cách nhận ra lỗi sai của thế hệ trước để không lặp lại chính điều đó. Đôi khi, sự yêu thương không thể trọn vẹn, nhưng sự tỉnh táo và trách nhiệm vẫn có thể giúp mối quan hệ gia đình giữ lại chút ấm áp cần có, thay vì buốt lạnh đến tận cuối đời như số phận của ông Quới.

Bên cạnh cảm giác đau sót đến từ những rạn nứt trong tình cảm gia đình của ông Quới, mình vẫn được sưởi ấm bởi vài tia sáng đến từ sự tử tế và tình cảm chân thành giữa những người hàng xóm nghèo. Trong khi những đứa con ruột của ông Quới hắt hủi ông, thì những người xa lạ như cô Vân, bé Thúy hay bà bán vé số lại là những người âm thầm quan tâm và san sẻ với ông bằng tấm lòng giản dị. Ví dụ như chi tiết bé Thúy mang cho ông một bát cơm canh, dù đạm bạc nhưng với ông lúc ấy, đó là cả một bầu trời tình thương.
Gợi ý
“Hoàng Tử Bé” – Cuốn sách dành cho trẻ con và những ai từng là trẻ con
“Chuyện con mèo dạy hải âu bay” – Tình yêu thương bắt đầu từ một lời hứa
“Nước mắt hoa mai anh đào” – Măng đen mờ sương, sự thật liệu có phải ánh sáng?
3. Điều mình ấn tượng với “Ông Quới”
Cách tác giả khéo léo phản ánh sự phức tạp của những mối quan hệ gia đình, tình làng nghĩa xóm và cả những mâu thuẫn, dằn vặt nội tâm của mỗi nhân vật chính là điều khiến mình ấn tượng nhất với cuốn sách này.
“Ông Quới ngồi đó, đầu cúi thấp, đôi mắt mờ đục. Vì tuổi tác và nỗi buồn. Ông lại nghĩ về thời gian ông bị rượu chè làm cho mờ mắt. Tối nào ông cũng uống đến say khướt rồi mới đi về nhà, về nhà thì lại lôi vợ ra để chỉ trỏ và chửi mắng. Tháng ngày đó, là vết dao cứa sâu vào tâm trí ông cho đến chết, mới dứt.” – Trích “Ông Quới”
Chỉ vài câu ngắn nhưng đã cho thấy rõ sự giày vò trong lòng ông, một con người từng sai, từng làm tổn thương người thân, để đến cuối đời chỉ còn lại sự ân hận day dứt.
Khi đọc đến đoạn ông Quới trò chuyện với con Bun trước lúc lìa đời, lòng mình bỗng nghẹn lại. Con Bun không chỉ là một con chó, nó được tác giả khéo léo nhân hóa thành “tâm hồn” của ông Quới. Thông qua Bun, người đàn ông ấy như đang tự nói với chính mình những nỗi niềm ông chưa từng giãi bày, khát khao được thấu hiểu, dù chỉ một lần, trước khi rời khỏi thế gian.

Và trong cuốn sách còn rất nhiều đoạn như thế – những đoạn văn ấy không chỉ làm rõ tính cách nhân vật, mà còn thôi thúc người đọc như mình tự quay về soi chiếu lại bản thân, soi chiếu lại cách mình đã từng đối xử với gia đình, với những người yêu thương mình nhất.
“Ông Quới” không chỉ là câu chuyện buồn về một phận người, mà còn gửi gắm bài học sâu sắc về tình thân, sự tử tế giữa người với người. Nếu bạn đang muốn tìm đọc một cuốn sách nhẹ nhàng và sâu lắng, “Ông Quới” chính là lựa chọn dành cho bạn.
Tác giả bài viết: Lưu Ly