Mục lục

“Ngày mai của những ngày mai” – Nơi yêu thương ẩn dấu trong mỗi khoảnh khắc đời thường

“Ngày mai của những ngày mai” mang theo hơi thở dịu nhẹ của đời sống, ghi lại những những câu chuyện đời thường nhưng đủ sức khiến ta chậm lại và suy ngẫm về những điều bình dị trong cuộc sống. Nguyễn Ngọc Tư không cố tạo kịch tính , hay tô đậm cảm xúc, mà để mọi thứ tự thấm qua từng câu chữ. Chính vì thế, mỗi tản văn giống như một khoảng lặng, nơi yêu thương không hiển hiện rõ ràng bằng lời mà khẽ khàng len lỏi qua những chi tiết nhỏ bé nhất.

1. “Ngày mai của những ngày mai” và những thước phim quay chậm của đời sống

Ngày mai của những ngày mai” gồm 36 tản văn, nơi Nguyễn Ngọc Tư viết về những phận người bình thường bằng giọng văn lặng lẽ, tinh tế. Cuốn sách giống như một thước phim quay chậm, nơi từng đó có hình ảnh ông lão vẫn quen miệng nói “mai mốt” như thể chẳng sợ thời gian, người mẹ trẻ lặng thầm an ủi con gái bệnh tật, hay một anh thợ mộc giấu giếm điều buồn bã để giữ thể diện cho người thân. Từ cái riêng, chị khơi lên tiếng nói chung của những ai từng chông chênh giữa cuộc đời, để người đọc thấy mình trong từng câu chuyện nhỏ. 

“Ngày mai của những ngày mai” - Nơi yêu thương ẩn dấu trong mỗi khoảnh khắc đời thường

“Ngày mai của những ngày mai” không phải là cuốn sách để tìm kiếm cái mới mẻ. Nguyễn Ngọc Tư dẫn dắt người đọc đi qua những mảnh đời bình dị nhưng nhiều day dứt, khiến ta muốn dừng lại lâu hơn ở từng trang viết để học cách nhìn lại cuộc đời, nhìn lại những điều nhỏ bé lại có thể tiếp thêm sức mạnh bước tiếp đến ngày mai. Đặc biệt, không nhân vật nào được tô vẽ quá đậm, chính sự chân thực và gần gũi mới là thứ khiến câu chuyện đọng lại trong trí nhớ người đọc.

2. Soi mình qua những mảnh đời trong “Ngày mai của những ngày mai”

Đọc “Ngày mai của những ngày mai”, mình có cảm giác như được đối diện với bản thân qua từng mảnh đời nhỏ bé mà Nguyễn Ngọc Tư kể lại. Mỗi câu chuyện đời thường mà Nguyễn Ngọc Tư mang đến như một tấm gương, soi rõ sự thờ ơ, vụng về, đôi khi cả những yêu thương mà chính mình từng bỏ quên trong cuộc sống hối hả.

Có một chi tiết khiến mình suy nghĩ mãi: “chiếc ô tô nhấn ga cần bừa lên sọt cà chua – gia tài của người nông dân lỡ đổ ra đường, vì chở nặng. Chẳng ai đỡ giúp chiếc xe, hay nhặt giúp trái cà…”. Hình ảnh đó đau lòng đến m

ức khiến mình phải tự hỏi: “Có khi nào mình cũng từng lặng lẽ bước qua một ai đó đang cần giúp đỡ, chỉ vì vội vàng?” 

Lòng tốt không nhất thiết phải là thứ gì đó thật to tát, mà đôi khi chỉ cần xuất phát từ những điều nhỏ bé hằng ngày. Và từ sách, mình học được rằng: nếu ai cũng làm điều tử tế mỗi ngày, thế giới sẽ nhẹ nhàng và ấm áp hơn biết bao.

Bên cạnh đó, hình ảnh ông lão 84 tuổi sống một mình, ngày nào cũng ra quán nước lặp đi lặp lại vài câu chuyện cũ với người bán làm mình chững lại. Sự cô đơn đã chạm vào nỗi sợ của chính mình – sợ bị lãng quên, sợ lạc lõng giữa dòng người. Nhờ đó, mình học cách quan tâm, lắng nghe và dành thời gian nhiều hơn bên gia đình người thân.

Gợi ý:

“Ông Quới” – Tình thân rạn vỡ và vòng lặp của tổn thương

Viết sách thuê – Bí quyết để hành trình tự xuất bản không còn đơn độc

“Tôi có một chén rượu, có thể xoa dịu hồng trần”, nhấp chén rượu cay để đi qua những ngày buồn vui trong đời

3. Điều mình ấn tượng với “Ngày mai của những ngày mai”

Điều khiến mình bị cuốn vào tác phẩm ngay từ những trang đầu tiên chính là giọng văn mộc mạc mà đầy chiều sâu của Nguyễn Ngọc Tư, chỉ  một câu “Mai mốt, má không còn nữa đâu” hay hình ảnh người mẹ xoa lưng cho con trong đêm mưa cũng đủ khiến mình nghẹn lại.

“Ngày mai của những ngày mai” - Nơi yêu thương ẩn dấu trong mỗi khoảnh khắc đời thường

Tuy nhiên, điều làm mình thích tác phẩm này hơn cả là giữa những điều ngổn ngang, giữa bao nỗi buồn và mất mát, Nguyễn Ngọc Tư vẫn luôn lặng lẽ gieo hy vọng. Không phải kiểu hy vọng rực rỡ mà là thứ ánh sáng nhỏ bé, đôi khi còn lẫn trong đó sự nghi ngờ và sợ hãi, nhưng vẫn đủ để người ta tiếp tục sống tử tế, tiếp tục hướng về một ngày mai tươi sáng dù cuộc đời có khắc nghiệt đến đâu.

“Vậy mà, lái con tàu hoang dã thơ dại ấy về cái bến đầy hoa có chẳng dễ dàng gì. Mẹ biết phải nỗ lực nhiều, nhưng chỉ tấm lòng người mẹ thôi không biết có chống chọi được với muôn mặt cuộc sống để dẫn dắt con mình vào con đường tử tế?” – trích “Ngày mai của những ngày mai”

Một câu hỏi đau đáu, không chỉ của riêng nhân vật, mà là nỗi lòng của biết bao người làm cha mẹ giữa dòng đời đầy biến động. Những trăn trở chân thành, âm thầm nhưng day dứt đã thể hiện cái nhìn nhân hậu, thấu cảm mà Nguyễn Ngọc Tư luôn dành cho những phận người nhỏ bé. Và có lẽ, đó là lý do mình muốn viết đôi dòng review cuốn sách này, như một cách giữ lại những cảm xúc sau khi gấp lại trang cuối.

Khép lại “Ngày mai của những ngày mai”, thứ đọng lại trong mình không phải là những câu chuyện kịch tính mà là cảm giác được an ủi. Qua từng trang sách, mình nhận ra: yêu thương luôn có mặt, ngay cả trong những điều vụn vặt nhất của cuộc sống. Chính những điều bình dị ấy là thứ nuôi dưỡng niềm tin, nâng đỡ ta hướng về ngày mai của những ngày mai phía trước.

Tác giả bài viết: Lưu Ly

Facebook
Twitter
LinkedIn

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!