Bạn đã từng thấy một con chó con có vẻ ngoài hoàn toàn khác với bố mẹ nó chưa? Nghe có vẻ lạ lùng, nhưng không phải là không có. Và đó cũng chính là khởi đầu cho câu chuyện đầy tính nhân văn và hiện thực trong cuốn sách “Chó xanh lông dài” của Hwang Sun-mi. Với mình, đó là một cuốn sách thiếu nhi nhẹ nhàng, kể về những điều giản dị của cuộc sống nhưng lại mang đến nhiều bài học xót xa.
1. Bối cảnh câu chuyện
Truyện ngắn “Chó xanh lông dài” có bối cảnh diễn ra tại một vùng quê yên bình ở Hàn Quốc. Nhân vật chính là một cô chó tên Ja Ang, hay còn gọi là Lông Dài. Ngay từ khi chào đời, Ja Ang đã có vẻ ngoài khác biệt với các anh em và ba mẹ của mình. Trong khi ai cũng có màu lông đen, nâu hoặc đốm, thì Ja Ang lại khoác lên mình một bộ lông xanh biếc dài đến nỗi che kín cả mắt. Chính vì vẻ ngoài khác thường ấy mà Ja Ang bị mẹ ghét bỏ và thường xuyên bị anh em bắt nạt.
Nếu từng đọc cuốn sách “Chuyện con mèo dạy hải âu bay”, hẳn bạn sẽ không quên mối gắn kết kỳ diệu giữa hải âu Lucky và các chú mèo ở cảng Hamburg. Dù khác biệt về loài, các chú mèo đã yêu thương, dạy Lucky cách bay, cách sinh tồn giữa thế giới rộng lớn. Thế nhưng, với Ja Ang trong “Chó xanh lông dài”, những bài học sinh tồn lại đến từ những lần nó tự bảo vệ mình khỏi những trận bắt nạt. Cho đến những trang cuối cùng của sách, Ja Ang vẫn kiên cường và mạnh mẽ.

Ja Ang sống trong mảnh sân nhỏ của lão To Giọng – một ông lão làm nghề hàn sắt. Vợ lão ít nói và hiền lành, mỗi sáng đều đi bán cá trong làng. Nhờ cuốn sách, mình được chìm đắm vào cuộc sống giản dị nơi thôn quê, đan xen trong đó là những nỗi đau về sự chia ly, cùng với tình thương giữa người và động vật. Tương tự cuốn sách “Có hai con mèo ngồi bên cửa sổ”, tác giả sử dụng ngôi kể thứ ba trong tác phẩm “Chó xanh lông dài” để khéo léo gửi gắm những bài học nhân văn về cuộc đời.
2. Những bài học nhân văn
Lật giở từng trang sách, đôi lúc mình rơi nước mắt vì có quá nhiều cuộc chia ly xuyên suốt câu chuyện “Chó xanh lông dài”. Dù không được sống trong tình yêu thương, nhưng Ja Ang không vì thế mà căm ghét gia đình. Chính vì vậy, cuộc chia ly đầu tiên giữa Ja Ang và mẹ cùng các anh em mới để lại trong lòng cô chó một nỗi ám ảnh sâu sắc. Vì ăn phải đồ ăn có chứa thuốc ngủ, tất cả những chú chó trừ Ja Ang đều bị tên trộm bắt đi. Lúc ấy Ja Ang vẫn còn quá nhỏ, chỉ đành trơ mắt nhìn gia đình mình ra đi mãi mãi.
Sau đó là cuộc chia ly giữa cô chó lông dài với Đốm Đen. Đốm Đen tựa như một tia sáng le lói xuất hiện trong cuộc đời đầy đau thương của Ja Ang. Thế nhưng, ánh sáng ấy nhanh chóng vụt tắt, để lại cho Ja Ang nỗi đau không gì bù đắp được. Đến một ngày nọ, những đứa con bé bỏng của Ja Ang lại bị lão To Giọng – người chủ mà cô tin tưởng – mang đi bán cho tên trộm năm xưa.
Xuyên suốt tác phẩm “Chó xanh lông dài”, từng mảnh đời nhỏ nhoi trong cuộc sống của Ja Ang lần lượt bị cướp đi, cuộc đời của cô chó ấy tựa như một chuỗi dài bất hạnh, gắn liền với sự chia ly và mất mát. Từ khi mới sinh ra cho đến giây phút từ giã cõi đời, nó luôn phải đối mặt với rất nhiều tổn thương.

Dưới góc nhìn của Ja Ang, lão To Giọng chưa từng là người tốt vì lão đã bán đi những đứa con của nó. Thế nhưng, dưới góc nhìn của lão To Giọng, lão chỉ nghĩ đến chuyện bán chó để có tiền gửi cho con, làm sao hiểu được nỗi đau Ja Ang trải qua. Vậy thế nên, dẫu trải qua biết bao hiểu lầm và tổn thương, Ja Ang vẫn thấu hiểu cho người chủ của mình và ở bên lão đến cuối đời.
Qua câu chuyện “Chó xanh lông dài”, Hwang Sun-mi muốn gửi gắm bài học về sự kiên cường vươn lên trong cuộc sống. Dẫu Ja Ang đã đối mặt với rất nhiều tổn thương, thử thách và những mất mát, nhưng nó không bao giờ từ bỏ mà tiếp tục sống. Bên cạnh đó, qua mối quan hệ giữa Ja Ang với các nhân vật khác như lão To Giọng, tác giả còn khéo léo nhấn mạnh về lòng vị tha và sự thấu hiểu – những điều tưởng nhỏ nhưng lại vô cùng quan trọng trong cuộc sống.
Gợi ý:
“Giăng Sáng” – Bức tranh hiện thực đầy ám ảnh của Nam Cao
“Ngày mai của những ngày mai” – Nơi yêu thương ẩn giấu trong mỗi khoảnh khắc đời thường
3. Lát cắt thực tế trong cuộc sống
Dù ghét lão To Giọng, nhưng đôi lúc mình cảm thấy thương cho ông. Suy cho cùng, ông vẫn là một người có trái tim lương thiện và vô cùng yêu mến Ja Ang. Trong “Chó xanh lông dài”, bản thân lão To Giọng cũng rất cô đơn. Con trai và con gái ông đều đi làm xa và lập gia đình ở thành phố, lão chỉ đành ôm lấy nỗi phiền muộn và gửi gắm niềm vui nhỏ bé vào những con vật nuôi.
Những lúc con cháu về thăm, lão To Giọng vui lắm. Rồi khi họ quay lại thành phố, ông lại không nỡ rời xa đứa cháu bé nhỏ. Cảnh ấy trong “Chó xanh lông dài” làm mình nhớ đến ông bà nội. Dẫu nhà nội chỉ cách nhà mình khoảng năm cây số, nhưng vì bận học nên mình ít ghé thăm nội lắm. Những lúc mình đến chơi, nội chẳng cho mình động tay chân vào bất cứ việc gì cả, còn để mình ăn ngủ thoải mái. Rồi khi mình về nhà, gương mặt nhăn nheo của nội thoáng lên nét buồn làm mình không khỏi xót xa.

Với mình, trong “Chó xanh lông dài”, mối quan hệ giữa Ja Ang và lão To Giọng không chỉ đơn thuần là chủ và vật nuôi. Giữa họ là một sợi dây liên kết vô hình, vừa là điểm tựa tinh thần của nhau. Lão chăm sóc cho Ja Ang mỗi lần nó bị thương sau các trận đánh nhau. Lúc Ja Ang cắn tay lão To Giọng vì giận lão đã bán con của nó, lão cũng không hề nổi nóng mà đánh đập Ja Ang. Lão chỉ bảo con trai mình cắt một túm lông trên mình Ja Ang rồi đắp vào chỗ bị thương.
Cho đến những chương cuối của “Chó xanh lông dài”, Ja Ang vẫn kiên cường và tiếp tục đồng hành cùng người chủ yêu quý. Qua câu chuyện ấy, tác giả hi vọng chúng ta có thể cố gắng an ủi bản thân chấp nhận nỗi đau đã qua, vươn lên và tiếp tục sống. Bên cạnh đó, câu chuyện còn đề cao tình thương giữa con người và động vật – thứ tình cảm tưởng chừng như nhỏ bé, nhưng lại có sức mạnh sưởi ấm tâm hồn.
Tác giả bài viết: Huỳnh Ngọc