Mục lục

Review sách Chết (sao cho) tử tế – 3 bài học để sống một đời không nuối tiếc

Khi viết bài review sách “Chết sao cho tử tế”, có rất nhiều cảm xúc và suy ngẫm mà mình muốn chia sẻ. Lần đầu nhìn thấy tựa sách, mình đã giật mình vì sự thẳng thắn của nó, nhưng chính điều ấy lại khiến mình tò mò quyết định lật mở trang đầu tiên. Và rồi mình nhanh chóng bị cuốn vào hành trình của Lâm Yên, một người trẻ đang sống rực rỡ ở Mỹ bỗng phải đối diện với bệnh tật, chạm vào ranh giới mỏng manh giữa sống và chết. Càng đọc, mình càng nhận ra cuốn sách này không nói về cái chết, mà nhẹ nhàng nhắc mình sống tử tế hơn với cơ thể, với người thân cũng như với chính cuộc đời mình.

1. Về tác giả và hành trình ra đời của cuốn sách

Lâm Yên là một nhà nghiên cứu từng sống nhiều năm ở Mỹ, cuộc sống tưởng như rất bình thường của một người trẻ chăm chỉ, độc lập và luôn cố gắng hết mình cho con đường sự nghiệp. Nhưng giữa guồng quay đầy hứa hẹn ấy, bệnh tật xuất hiện đột ngột khiến cô phải tạm dừng mọi dự định và bắt đầu hành trình đối mặt với ranh giới mong manh của sự sống và cái chết.

“Chết sao cho tử tế” là cuốn sách tác giả tự viết cho chính mình, kể về những tháng ngày cô nằm viện một mình ở Boston, những đêm dài trong nỗi lo sợ bệnh trở nặng, sau đó là khoảnh khắc ấm áp khi trở về với gia đình ở Việt Nam. Điều khiến cuốn sách này chạm đến mình là cách tác giả Lâm Yên kể không mang sự trách móc, than thở, cũng không cố gắng mạnh mẽ tuyệt đối. Cô chỉ chọn viết đúng những gì mình đã đi qua để người đọc cảm nhận được cả sự kiên cường lẫn những lần yếu lòng của cô. Mỗi câu chuyện được kể ra đều gợi lên trong mình một suy ngẫm sâu sắc về cách để sống cuộc đời trọn vẹn, không nuối tiếc.

Mỗi trang sách được lật mở, mỗi câu chuyện được kể ra đã để lại cho mình những suy ngẫm sâu sắc về cách để sống một cuộc đời trọn vẹn, không nuối tiếc. Nếu có ai hỏi về một cuốn sách về nhân sinh hay nên đọc, chắc chắn mình sẽ đề xuất cái tên Chết sao cho tử tế.

2. Bệnh tật dạy bài học về sự trân trọng

Khi theo dõi hành trình của Lâm Yên, mình nhận ra một điều rất rõ là bệnh tật không chỉ làm cơ thể suy yếu, mà còn buộc con người đối diện với sự thật mà bình thường vẫn luôn né tránh. Cơ thể của chúng ta mong manh và nhỏ bé hơn ta nghĩ rất nhiều. 

Những ngày Lâm Yên nằm viện triền miên được kể lại bằng giọng văn lặng lẽ và chân thật, giúp mình cảm nhận được nhịp sống chậm chạp và mệt mỏi của một cơ thể đang kiệt sức. Chỉ cần một cơn đau dữ dội, một lần không thể tự đứng lên, hay một buổi sáng không còn đủ sức bước đi, ta mới hiểu rằng cơ thể không phải thứ có thể ép buộc hay coi nhẹ. Nó có giới hạn và đôi khi chỉ cần một sự cố nhỏ cũng đủ khiến mọi kế hoạch vụn vỡ. 

Review sách Chết (sao cho) tử tế - những bài học để sống một đời không nuối tiếc
Khi viết những dòng review sách Chết sao cho tử tế, mình càng thấy trân trọng những điều bình dị thường bị lãng quên

Tuy nặng nề là vậy nhưng cách đối mặt với khó khăn của tác giả khiến mình không có cảm giác bế tắc. Lâm Yên nhìn bệnh tật như một lời nhắc nhở chứ không phải bản án. Nó nhắc cô rằng, cuộc sống không phải lúc nào cũng nằm trong tầm kiểm soát, có những giới hạn tự nhiên mà không ai có thể vượt qua chỉ bằng ý chí hay nỗ lực. Và có lẽ bất kì ai khi hiểu được điều đó đều sẽ bắt đầu học cách sống khác đi, biết quan tâm và lắng nghe cơ thể nhiều hơn. 

Chính những điều này khiến mình càng thấm thía và trân trọng những điều bình dị thường bị lãng quên trong cuộc sống bận rộn. Chẳng hạn như một bát cháo mẹ nấu, một cái nắm tay, một người bạn thức cùng trong đêm hay một lời động viên đúng lúc. Đối với cô gái Lâm Yên lúc này, mọi thứ cô từng cho là bé nhỏ lại trở thành bàn tay vững chắc giữ cô lại trên đời.

“Sự sống này là do họ đấu tranh cho tôi, tôi hi vọng mình mãi ghi nhớ điều này, để sống tiếp một cách tử tế và xứng đáng.” – Trích sách Chết (sao cho) tử tế.

Gợi ý:

Tổng hợp nhà phát hành sách uy tín tại Việt Nam

10 cuốn truyện hay cho thiếu nhi giúp nuôi dưỡng trái tim giàu cảm xúc

Cậu là ánh bình minh của tôi: đoạn đường yêu cháy bỏng của thanh xuân

3. Bài học về chết tử tế bắt đầu từ sống tử tế

Trong cuốn sách, Lâm Yên nhắc đến cái chết nhiều lần, nhưng điều khiến mình bất ngờ là sự bình thản trong từng câu chữ. Cô nhìn cái chết rất chân thật, không kịch tính hay né tránh, như một sự thật buộc phải đối diện. Và chính sự tỉnh táo ấy khiến mình hiểu rằng “chết tử tế” không nằm ở khoảnh khắc cuối đời, mà ở cách ta sống từng ngày.

Review sách Chết (sao cho) tử tế - những bài học để sống một đời không nuối tiếc
Đặt cảm nhận vào bài review sách Chết sao cho tử tế, mình hiểu rằng một cái chết tử tế đến từ một cuộc đời không hối tiếc

Khi nằm một mình trong bệnh viện xa xứ, tác giả không nghĩ đến những thứ như thành tựu, bằng cấp hay công việc. Điều duy nhất khiến cô day dứt là liệu mình đã sống đủ tử tế với những người thương hay chưa. Những cuộc gọi chưa kịp thực hiện, những lời cảm ơn còn để dành, những lần giận hờn vu vơ, nỗi lo trở thành gánh nặng của gia đình, tất cả bỗng trở nên quan trọng hơn bất kỳ thành công nào. Đọc đến đó, mình hiểu rằng sống tử tế không phải là làm điều gì lớn lao mà là sống sao để khi nghĩ đến cái chết, ta không thấy lòng mình còn quá nhiều điều tiếc nuối.

Điều mình trân trọng ở Lâm Yên còn là sự trung thực với bản thân. Cô không che giấu nỗi sợ, không giả vờ mạnh mẽ, cũng không phủ nhận những lỗi lầm. Tử tế không phải luôn luôn hoàn hảo, mà là dám sửa chữa, dám nói lời yêu thương khi còn có thể, dám nhìn thẳng vào những điều khiến mình day dứt. Và khi đặt những cảm nhận ấy vào bài review sách Chết sao cho tử tế, mình hiểu rằng một cái chết tử tế không đến từ hoàn cảnh đẹp, mà đến từ một trái tim đã nhẹ đi vì không còn quá nhiều điều bỏ lỡ.

4. Bài học mình thích nhất: Còn sống là còn cơ hội

Review sách Chết (sao cho) tử tế - những bài học để sống một đời không nuối tiếc
Sự sống đôi khi chỉ gói gọn trong một hơi thở hay một buổi sáng còn nhìn thấy ánh sáng ngoài cửa

Đi qua những trang sách của “Chết (sao cho) tử tế”, dù xoay quanh bệnh tật và ranh giới sinh tử, mình vẫn cảm nhận rõ một nguồn ấm áp và khao khát sống luôn âm thầm chảy. Có những ngày Lâm Yên nằm viện đến mức không biết mình đã kiệt sức ra sao, vậy mà chỉ cần mở mắt thấy trời còn sáng, cô lại tự nhủ “Mình vẫn ở đây”. Khoảnh khắc tưởng như bình thường ấy khiến mình nhận ra rằng sự sống đôi khi chỉ gói gọn trong một hơi thở hay một buổi sáng còn nhìn thấy ánh sáng ngoài cửa.

Khi trở về Việt Nam, hành trình hồi phục của cô cũng nhiều trắc trở, có ngày khỏe lên đôi chút, có ngày kiệt quệ hoàn toàn. Nhưng mỗi lần có thể ngồi dậy, đi được vài bước hay ăn được một bữa ngon, cô đều xem đó là một cơ hội để tiếp tục sống theo cách mình mong muốn.

Và khi đặt những cảm nhận này vào review sách Chết sao cho tử tế, mình hiểu rằng cuộc sống không bắt ta lúc nào cũng mạnh mẽ. Điều quan trọng hơn là đừng bỏ lỡ những cơ hội nhỏ nhoi mà nó vẫn lặng lẽ trao cho ta mỗi ngày. Với mình, đây chính là bài học khiến cuốn sách trở nên thật sự chữa lành. 

Khép lại những trang sách cuối cùng, mình không thấy sợ cái chết. Ngược lại, mình thấy sợ việc sống hời hợt, sống mà bỏ quên những điều quan trọng với bản thân. Và khi hoàn thành review sách Chết sao cho tử tế, mình nhận ra rằng một cuộc đời tử tế thật ra bắt đầu từ những điều rất giản dị. Đó là biết lắng nghe cơ thể, biết trân trọng những người bên cạnh, biết đâu là điều giá trị nhất với bản thân. Còn bạn thì sao? Hy vọng rằng khi bạn đọc cuốn sách này và cảm nhận được điều gì đó ý nghĩa, bạn quay lại đây chia sẻ cùng mình nhé.

Tác giả bài viết: Thành Bích

Facebook
Twitter
LinkedIn

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!