Mục lục

Sách Chết sao cho tử tế và những trải nghiệm đáng chiêm ngẫm về nhân sinh

Cách đây không lâu, mình vừa bước sang tuổi 20. Trong năm nay từ công việc, học tập cho đến các mối quan hệ của mình có nhiều sự thay đổi. Có những đổi thay mang đến tích cực, cũng có đổi thay mang đến sự tiêu cực. Mình đã tìm đọc rất nhiều cuốn sách dành cho người trưởng thành, trong đó có “Trưởng thành tử tế” để hi vọng bản thân được trang bị kỹ năng mềm cần thiết, không bị lạc lối giữa dòng đời vạn biến.

1. Những dòng đầu tiên…

Ở những trang đầu của sách “Chết sao cho tử tế”, mình cảm thấy tác giả là một người khá đặc biệt. Vào một buổi chiều thư giãn tại New Orleans, trong tiếng nhạc Jazz nhẹ nhàng và hương thơm của ly latte, tác giả lại chọn đọc sách về chủ đề cái chết. 

Đọc tới đây, mình không khỏi suy nghĩ, nếu là mình, chắc chắn mình sẽ chọn một cuốn ngôn tình như “Cậu là ánh bình minh của tôi” hay một tập tản văn nhẹ nhàng nào đó như “Một đoạn đường yêu”. Cách thư giãn của tác giả lại quá khác biệt. Lâm Yên còn kể rằng đã có một cô bé sinh viên lo lắng hỏi thăm, vì sợ chị sẽ làm điều gì đó dại dột.

Sách “Chết sao cho tử tế” và những trải nghiệm đáng chiêm ngẫm về nhân sinh
Cách tác giả thư giãn làm mình thấy mới lạ làm sao

Sau lần ấy, dịch Covid 19 ập đến. Vì một vài lý do, tác giả phải rời New Orleans để đến nơi khác sinh sống. Có một câu nói của tác giả làm mình suy nghĩ rất lâu: “Nếu một con người hoàn toàn rời khỏi thế giới, hành trang của người đó lại sẽ là bao nhiêu?”

Câu nói ấy làm mình bất chợt nhớ đến người chú của mình. Trong mắt mình, chú ấy là một doanh nhân tài ba. Vào một ngày, chú đổ bệnh và được chẩn đoán mắc ung thư giai đoạn cuối. Vì không có vợ con nên chú chỉ đành thuê người chăm sóc. Có một lần, mình đến thăm và nghe chú thở nói: “Tiền thì nhiều, nhưng bây giờ chỉ để chữa bệnh mà thôi.”

Mình kể câu chuyện này không phải để cổ xúy việc coi tiền bạc là phù du. Chỉ là đôi khi đọc những dòng cảm nhận của tác giả Lâm Yên, mình lại vô thức nhớ đến câu chuyện trong đời thực và chia sẻ đến bạn.

2. Những khó khăn ở Boston và hy vọng sống 

Khi tác giả Lâm Yên bắt đầu cuộc sống tại Boston, những ngày đầu có vẻ khá tốt đẹp. Nhưng sau đó, tác giả bắt đầu đổ bệnh. Bạn thân, gia đình bạn thân và thầy giáo cũng rất lo lắng cho tác giả. Và có một đoạn mà khi đọc, mình dường như thấy bản thân trong đó. 

Đó là khi bị bệnh, tác giả không hề muốn người thân biết chuyện, càng không muốn họ lo lắng. Mình cũng rất sợ bị bệnh. Dù sinh ra đã ốm yếu hơn người khác, bẩm sinh bị rối loạn tiền đình, nhưng mình vẫn cố gắng ăn uống đầy đủ và sinh hoạt điều độ. Bởi mình biết, ba mẹ đã bận bịu kiếm tiền cho mình rất nhiều rồi. Mình không muốn cả hai phải mệt mỏi thêm vì mình nữa. 

Một chi tiết khác mà mình khá thích trong sách “Chết sao cho tử tế”, đó là sự quan tâm của vợ chồng thầy giáo dành cho tác giả. Mỗi thầy cô giáo có hơn hàng trăm học sinh, nên việc họ nhớ đến mình đã là một điều đáng quý. Trong năm 2025, mình vô tình gặp được một người mentor tuyệt vời. Chị ấy đã dẫn dắt mình từng bước khi mình dấn thân vào nghề content writer, cổ vũ khi mình nản lòng vì nhiệm vụ quá khó, an ủi khi mình bị công ty quỵt tiền thực tập, hỏi thăm khi ba mình bị ốm,… 

Sách “Chết sao cho tử tế” và những trải nghiệm đáng chiêm ngẫm về nhân sinh
Tác giả vẫn nuôi hy vọng sống

Trong những ngày tháng lâm bệnh nặng, đã có lúc tác giả Lâm Yên bi quan và tự hỏi khi nào mình sẽ ra đi. Khi nhìn ra cửa sổ, tác giả còn băn khoăn liệu năm sau có còn được thấy mùa thu và lá vàng nữa không. Thế rồi, tác giả vẫn nuôi hi vọng được sống. Dù tác giả không trực tiếp đề cập, nhưng theo mình, có lẽ ý chí ấy đến từ tình yêu thương từ những người xung quanh, cùng với tình yêu cuộc sống mãnh liệt. 

Có một câu trong sách “Chết sao cho tử tế” làm mình vô cùng xúc động: “Tôi tự nhủ với bản thân, mọi chuyện sẽ tốt lên, nhưng sẽ cần thời gian, và cần rèn luyện. Tôi tin thế.”

3. Cuộc sống vẫn đẹp khi ta còn hy vọng 

Sau khi rời khỏi Boston và trở về Hà Nội với gia đình, không may chị lại tái phát bệnh. Trong buổi tối ở phòng cấp cứu, tác giả cả đêm không ngủ được. Chị tự trách vì bản thân đã 33 tuổi nhưng lại phải để mẹ mình quấn chăn chờ bên ngoài. Mình cảm thấy thương cho chị. Vì mình hiểu rằng, chẳng ai muốn người thân yêu phải chịu khổ vì bản thân mình cả.

Rồi tác giả lại kể về những giây phút khó khăn tiếp theo, nào là mỏi mòn chờ đợi bác sĩ đến khám, thiếu giường bệnh để nằm, cảm xúc bị u uất khi sử dụng Corticoid trong ngày dài. Để trải qua những ngày tháng tái phát bệnh, tác giả phải chống chọi rất nhiều, cả về thể chất lẫn tinh thần. 

Sách “Chết sao cho tử tế” và những trải nghiệm đáng chiêm ngẫm về nhân sinh

“Còn sống là tốt rồi.”Với mình, từng câu chữ mà tác giả viết lên như mảnh ghép, chính những mảnh ghép ấy dựng nên một bức tranh sống động về cuộc đời chị. Mỗi khi đọc đến những lần chị tái phát bệnh hay có những cảm xúc rối ren về cuộc đời, mình thực sự run rẩy vì không ngờ mọi thứ lại chân thực đến vậy. Đến khi đọc đến đoạn tác giả khỏi bệnh, mình thở phào nhẹ nhõm và cảm thấy vui theo.

Đọc thêm:

“Trưởng thành tử tế” và 4 suy ngẫm mình ấn tượng nhất

3 cuốn sách về tuổi trưởng thành dành cho những tâm hồn đang “tập lớn” 

5 cuốn sách dành cho người trưởng thành giúp mình vượt qua chênh vênh

Lúc chứng kiến những mảnh đời còn khó khăn hơn mình, tác giả mới nhận ra sống mới là điều cực kỳ khó khăn. Chẳng hạn, chị từng gặp được một sinh viên ngành Luật mới tốt nghiệp chỉ nặng 35kg, luôn vật lộn với bệnh tật và điều trị liên tục. Đó là một trong những người truyền cho chị cảm hứng về lòng dũng cảm và thêm yêu cuộc sống.

Khi gấp lại trang cuối cùng của sách “Chết sao cho tử tế”, mình vẫn còn xúc động về những câu chuyện mà tác giả Lâm Yên đã trải qua. Có một lời gửi gắm mà mình dường như đã thuộc lòng: “Cũng nguyện rằng, mỗi chúng ta, có đủ nhận thức và sự dũng cảm, để học bài học của mình, để sống một cuộc sống thật sự và tử tế trong thế giới này.” 

Tác giả bài viết: Huỳnh Ngọc 

Facebook
Twitter
LinkedIn

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!