Mục lục

Cậu là ánh bình minh của tôi: đoạn đường yêu cháy bỏng của thanh xuân

người dàn trang cho “Cậu là ánh bình minh của tôi”, mình may mắn được đọc cuốn sách này sớm từ khi nó chưa được xuất bản. Vì đã theo dõi những bài viết trên blog của tác giả và yêu thích văn phong của của cô từ trước nên mình rất háo hức với đặc quyền này. Và đúng với mong mỏi, mình thực sự ấn tượng và bị cuốn vào chuyện tình đầy sóng gió của hai nhân vật chính ngay từ lần đầu tiên đọc bản thảo.

1. Cậu là ánh bình minh của tôi – đoạn đường yêu cháy bỏng của thanh xuân

Đã quen viết những bài review sách văn học hoặc sách thiếu nhi trên án thư, mình chưa từng có ý định sẽ đưa một cuốn truyện ngôn tình vào danh sách bài viết của mình. Thế nhưng với cốt truyện hấp dẫn và những cảm xúc mà “Cậu là ánh bình minh của tôi” mang lại, mình nghĩ sẽ thật đáng tiếc nếu cuốn sách này không được lan tỏa. 

“Cậu là ánh bình minh của tôi” kể về Phương Ngọc – cô nữ sinh xinh xắn, tốt bụng nhưng phải sống trong hoàn cảnh gia đình éo le. Cô tình cờ gặp và rung động trước một chàng trai có những cử chỉ lịch thiệp ở quán ăn tên là Giang Nhất. Không ngờ cậu chính là học sinh mới chuyển trường, vừa chung lớp, vừa ngồi cùng bàn với Phương Ngọc. Từ đây, những rung động của hai nhân vật chính bắt đầu nhen nhóm, nảy nở.

Cậu là ánh bình minh của tôi: đoạn đường yêu cháy bỏng của thanh xuân
“Cậu là ánh bình minh của tôi” kể về Phương Ngọc – cô nữ sinh xinh xắn, tốt bụng nhưng có hoàn cảnh gia đình éo le

Thế nhưng chẳng bình yên nào kéo dài mãi mãi. Vết đen trong quá khứ của Phương Ngọc dần lộ ra khiến cô hoang mang, hoảng sợ, như một chú rùa đáng thương rụt mình vào mai trốn kín, không dám vươn tay chạm vào tình yêu. Dù cho Giang Nhất luôn ra sức bảo vệ, cô vẫn không vượt qua được nỗi mặc cảm quá lớn.

Để rồi 2 trái tim yêu dù hướng về nhau nhưng cứ ngày một mong manh, cho tới khi khoảng cách là vài ngàn cây số, là cả một thập kỷ thì tình cảm nồng nhiệt thời thanh xuân đã trôi tuột theo dòng chảy thời gian, tưởng như chẳng thể cứu vãn nổi.

Rốt cuộc quá khứ và hoàn cảnh của Phương Ngọc có bí ẩn gì mà lại níu chặt bước chân cô, kìm hãm khao khát cháy bỏng của một tuổi thanh xuân phơi phới? Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra khiến Phương Ngọc và Giang Nhất phải rời xa nhau đến 10 năm, và liệu rằng họ có thể tìm lại nhau để cùng đi đến một cái kết tốt đẹp? Đó là những câu hỏi liên tục bật ra trong đầu khi đọc “Cậu là ánh bình minh của tôi”, thôi thúc mình liên tục lật giở những trang sách.

2. Bài học về tình yêu: Muốn trao đi yêu thương, trước hết ta phải học cách yêu lấy chính mình

Dõi theo những gì Phương Ngọc phải trải qua, trong lòng mình trào lên cảm xúc vừa thương vừa giận. Thương cho cô gái vô tội phải gánh chịu những hậu quả chẳng phải do mình gây ra. Giận vì cô chưa đủ mạnh mẽ, tin tưởng và yêu thương bản thân để đứng lên bảo vệ tình yêu của chính mình. 

Cậu là ánh bình minh của tôi: đoạn đường yêu cháy bỏng của thanh xuân
“Cậu là ánh bình minh của tôi” và bài học về yêu thương

Phương Ngọc thích Giang Nhất đến mức coi cậu như ánh bình minh rực rỡ đem lại ánh sáng cho cuộc đời tăm tối của cô. Thế nhưng cũng chính hình ảnh đó lại khiến cô nghĩ rằng khoảng cách với Giang Nhất quá xa, vụt qua khỏi tầm với. Quá mặc cảm và tự ti về bản thân, Phương Ngọc đã không đủ can đảm để nắm bắt tình yêu dù cho Giang Nhất có cố gắng lại gần và tìm cách bảo vệ cô hàng trăm lần.

Giá mà cô quyết đoán hơn, giữ vững niềm tin rằng bản thân không phải người xấu, tin rằng mình cũng xứng đáng có được hạnh phúc, thì có lẽ mọi chuyện đã khác. Vậy nên, “Cậu là ánh bình minh của tôi” khiến mình hiểu rằng muốn yêu thương được người khác, ta phải tự yêu thương bản thân trước đã, bởi nếu ta không có thì lấy gì để cho đi.

Gợi ý:

7 lưu ý khi xuất bản giúp bạn rút ngắn thời gian thực hiện

9 cuốn sách làm giàu vốn từ giúp bài viết của bạn sinh động hơn

10 truyện hay cho thiếu nhi giúp nuôi dưỡng trái tim giàu cảm xúc

3. Hơi thở của thanh xuân trong “Cậu là ánh bình minh của tôi”

Những câu chuyện về hai nhân vật chính được tác giả xây dựng chủ yếu trong bối cảnh thanh xuân vườn trường, khi cả hai còn là những cô cậu học sinh cấp ba với biết bao mơ mộng. Có lẽ vì thế nên từng lời văn và hình ảnh đều thấm đẫm hơi thở thanh xuân. 

Đọc “Cậu là ánh bình minh của tôi”, mình không chỉ hồi hộp dõi theo diễn biến chuyện tình của Giang Nhất và Phương Ngọc, mà còn xúc động bởi những hình ảnh gợi nhớ về thời học sinh của chính mình. Mỗi trang sách như tua ngược từng ký ức. Đó là những ngày tháng phải chạy đua với thời gian trong mỗi giờ kiểm tra, là những tiết học dù cố gắng căng cả mắt nhưng vẫn cứ ngủ gà ngủ gật, hay những lần cả lớp háo hức được đi tham quan, đốt lửa trại cùng nhau.

Cậu là ánh bình minh của tôi: đoạn đường yêu cháy bỏng của thanh xuân
Hơi thở của thanh xuân trong “Cậu là ánh bình minh của tôi”

Chìm đắm trong thế giới mà tác giả Giang Hải Yến tạo ra, những ký ức rực rỡ lần lượt hiện về trong tâm trí mình, trôi chậm như thước phim thanh xuân mà có lẽ ai cũng mong muốn được một lần trở lại. Ở những năm tháng ấy, mình cũng từng có những tình cảm trong sáng mà nồng cháy như Phương Ngọc, cũng từng đem lòng cảm mến và coi ai đó như ánh bình minh để theo đuổi.

Mình từng có một bài viết gợi ý về 5 cuốn sách nên đọc dành cho người mới bắt đầu và mình nghĩ “Cậu là ánh bình minh của tôi” hoàn toàn phù hợp để bổ sung vào danh sách này, bởi cuốn sách có chủ đề gần gũi và cốt truyện hấp dẫn giúp duy trì cảm hứng đọc.

“Giống như cây kem vị cốm mà Phương Ngọc đưa cho Giang Nhất, “Cậu là ánh bình minh của tôi” vừa mang vị ngọt ngào của tình yêu học trò, vừa có sự mát lạnh của tuổi trẻ nhiệt huyết. Đọc những câu chữ, hình ảnh của tác giả khiến mình nhớ về những kỷ niệm khó quên thời còn đi học, như cuốn lưu bút nhỏ bé nhưng cất giữ cả thanh xuân.” 

Đây chính là những lời cảm nhận của mình đã được tác giả in trên tay gập sau của cuốn sách. Từ lần đầu tiên đọc bản thảo cho đến khi cầm trên tay sách hoàn chỉnh đọc thêm một lần nữa, cảm xúc của mình vẫn y nguyên như vậy. Cảm ơn tác giả Giang Hải Yến đã cho mình cũng như bao độc giả khác được sống lại những năm tháng thanh xuân, nơi có những rung động đầu đời tuy ngây dại nhưng đầy lưu luyến. Nếu yêu thích thể loại này hoặc chỉ đơn giản là muốn tìm về kỷ niệm thời học sinh, bạn có thể tìm đọc “Cậu là ánh bình minh của tôi”, sau đó quay lại đây chia sẻ cảm nhận cho mình biết với nhé!

Tác giả bài viết: Thành Bích

Facebook
Twitter
LinkedIn

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

error: Content is protected !!