Mua “Thư tình gửi một người” là vì muốn cảm nhận sâu sắc về tình yêu đôi lứa, nhưng rốt cuộc thì điều níu mình lại với từng trang giấy không chỉ là tình yêu, mà còn là nghĩ suy của một người nghệ sĩ về cuộc đời: “Anh cầu mong cho con người bớt thù hằn nhau. Và tình yêu nảy chồi trên cùng khắp”.
1. Những dòng chữ lãng mạn
“Ánh ơi,
Anh hơi lạ lùng là suốt những ngày lên đây anh thường nằm mơ có Ánh. Có Ánh rất yên lành qua những con đường xa lạ của một mùa Hè đã qua mà phượng vẫn còn đỏ ngời. Hình như trời vừa qua một cơn bão lụt nên con đường có vẻ xơ xác. Ánh mặc áo nâu, tóc mềm như mây có cả chiếc nơ màu nâu nhạt cài lên rất huyền hoặc. Anh còn nhớ là suốt con đường đi đó không khí bỗng ấm áp vô cùng. Anh đã trở dậy trong sự trống vắng dai dẳng ở đây” Trích “Thư tình gửi một người” – Trịnh Công Sơn.
Mình đã cuốn vào những dòng chữ này trong một ngày lang thang trên mạng tìm xem có điều gì hay ho để đọc không. Thế là vô tình gặp đoạn trích này, rồi mình lần mò đọc tiếp, cố chấp tìm thêm bức thư khác nữa. Nhưng dù mình cố gắng chắp vá lại cũng không thể hình dung được một bức tranh hoàn chỉnh, kết quả là những mảnh rời rạc đứt đoạn. Lòng bứt rứt khó chịu, thế là mình đưa ra quyết định chẳng mấy bất ngờ, đặt mua sách ngay thôi.

Thú thật, lý do chính mà mình mua “Thư tình gửi một người” của Trịnh Công Sơn để đọc trọn vẹn lá thư mà người nhạc sĩ gửi cho cô gái Huế mang tên Ngô Vũ Dao Ánh. Mình muốn hiểu thêm về tình yêu trong đôi mắt người xưa, chỉ đơn giản vậy thôi.
Nhưng nếu mọi chuyện dễ dàng thì trên đời này còn gì thú vị nữa, trên đường gửi về, cuốn sách không may bị thất lạc. Thế là mình đành bất lực đặt lại lần hai, trong tiếng thở dài và nhen nhóm một chút hi vọng, rằng người giao hàng sẽ đến đúng địa chỉ. Và thường người ta hay ủi với nhau rằng mọi sự chờ đợi đều có ý nghĩa, mình thấy đúng thật, nhất là khi cầm trên tay cuốn sách này.
Thư tình gửi một người đặc biệt ở chỗ, trong cuốn sách dày hơn 350 trang này, lồng ghép rất nhiều hình ảnh chụp lại lá thư tình mà Trịnh Công Sơn gửi cho Dao Ánh từ năm 1964 đến năm 2001. Đó là những nét bút dịu dàng đầy thương nhớ được viết bởi một người đàn ông đang công tác tại vùng cao nguyên lộng gió.
Mình hình dung qua được căn nhà nằm “chênh vênh ở một triền dốc” – nơi người nhạc sĩ viết lá thư đầu tiên, mường tượng con đường “đầy dốc đất đỏ và những bài cỏ xanh”, “thông đang reo dưới đèo”… Và hơn hết thảy, tôi hiểu được nỗi lòng của người đang yêu: “Anh ước mơ một căn nhà có khói um lên trên đỉnh. Trong đó có một hạnh phúc vừa đủ để người này nương vào người kia”.
Nghiền ngẫm từng câu chữ, mình cảm nhận một thứ tình yêu triền miên, âm ỉ, nồng cháy nhưng không kém phần tinh tế, lãng mạn. “Anh đang nghĩ đến Ánh vô cùng thương yêu ở đó. Như thế thôi”.
Gợi ý:
“Đốt cháy” – Khi tình cảm thầm mến được hồi đáp
“Tiệm sách của nàng” – Bản tình ca dịu dàng giữa hai miền ký ức
“Cây chuối non đi đôi giày xanh” – Tình yêu tuổi học trò đầy ngọt ngào
2. Thư tình vượt thời gian

Thực ra mình khá kén khi chọn đọc sách liên quan đến tình yêu. Một phần vì mình đã trải qua độ tuổi xem tình yêu là tất cả, một phần là vì một số cuốn sách mình đã đọc, khi thì “dạy” về tình yêu với những lời lẽ giáo huấn, khuyên răn; khi thì viết theo hướng tản mạn nhồi nhét khá nhiều tình tiết lãng mạn khiến mình có cảm giác ngộp thở.
Thế nhưng kỳ lạ là, khi đọc những lá thư trong “Thư tình gửi một người”, mình lại chẳng hề thấy sến súa hay ủy mị, ngược lại còn thấy một chút lãng mạn, một chút day dứt. Những bức thư của một người con trai gửi cho người con gái trong suốt thời gian mến nhau, những lời lẽ yêu thương đầy chất thơ và không kém phần quen thuộc – với những ai từng là tín đồ của “nhạc Trịnh”.
Đọc thư, mình cứ ngỡ như đây là thư tình vượt thời gian. Không chỉ là vì chủ nhân của lá thư đã giữ gìn chúng suốt gần nửa thế kỷ mà là vì khi đọc, mình sẽ đồng điệu theo, sẽ vui, sẽ buồn, sẽ day dứt, sẽ nhớ nhung da diết dù khi đọc sách tâm trạng vốn dĩ rất vui vẻ, chuyện tình cũng hạnh phúc. Ấy vậy mà đọc thư, cứ bị cuốn theo dòng cảm xúc của tác giả.
Mỗi lần lật mở trang giấy, mình cố gắng đọc chậm rãi như không có gì phải vội vì sách đã nằm trong tay mình rồi. Vậy mà khép lại từng lá thư, mình lại có cảm giác nuối tiếc và day dứt. Hiếm lắm có một cuốn sách mà mỗi lần mở ra, mình cứ sợ đọc hết rồi chẳng còn gì để đọc nữa.
Mua “Thư tình gửi một người” là vì muốn cảm nhận sâu sắc về tình yêu đôi lứa, nhưng rốt cuộc thì điều níu mình lại với từng trang giấy không chỉ là tình yêu, mà còn là nghĩ suy của một người nghệ sĩ về cuộc đời: “Anh cầu mong cho con người bớt thù hằn nhau. Và tình yêu nảy chồi trên cùng khắp”.
Tác giả bài viết: Hải Dương