“Nằm nghe gió thổi sau hè” được mình mua vài ngày trước. Cầm trên tay ngắm nghía một lúc, bìa sách hơi ngả màu vàng làm mình liên tưởng đến quyển album cũ. Ban đầu, mình không định đọc liền, chỉ mở vài trang để xem thử. Nhưng càng đọc mình càng cảm thấy bị thu hút, giống như có ai đó đang trực tiếp kể chuyện về tuổi thơ cho mình nghe.
Cái hay của cuốn sách này nằm ở chỗ không có mấy câu triết lý hay bài học cuộc sống, mà chỉ kể chuyện một cách chầm chậm, dịu dàng giống như cơn gió nhẹ thổi qua. Đọc đến đâu là thấm thía tới đó. Không ồn ào, không màu mè, câu từ của cuốn sách khiến mình tưởng như đang ngồi sau hè, nghe lá cây xào xạc, cảm nhận gió thổi qua để tự nhiên thấy lòng mình dịu lại.
1. Mình bồi hồi thấy mình qua từng trang sách
“Nằm nghe gió thổi sau hè” là những mảnh ký ức nhỏ của tác giả về quê hương, về tuổi thơ, về người thân. Hình ảnh đồi hoa sim, những cánh đồng rộng mênh mông, con diều giấy, những cơn bão của miền Trung hiện lên qua ngòi bút của tác giả chân thực đến mức khiến lòng mình cũng cảm thấy xao xuyến.
Bởi vì là đứa trẻ được sinh ra và lớn lên ở Sài Gòn, những ngày tháng tuổi thơ như vậy vẫn luôn là điều mình mong muốn được trải nghiệm. Lật giở từng trang sách, mình như được sống cùng tác giả trong những năm tháng xưa cũ ấy, nơi mình cũng được ngồi bên ô cửa sổ đầy mộng mơ mà tác giả gọi là “khung trời hoa mộng”.
Chưa kể, vì được sinh ra ở mảnh đất bình yên nên mình rất thích mưa. Vậy mà mình lại không hề hay biết cơn mưa đối với người miền Trung đôi khi lại là nỗi lo lắng, bất an, “là những tiếng thở dài, những giọt nước mắt và cả cái lặng thinh đến đau lòng.”

“Nằm nghe gió thổi sau hè” không cốt truyện, không cao trào, nhưng lại rất có hồn. Với mình, câu chữ tác giả sử dụng rất “hiền”, mình thích kiểu viết vậy mộc mạc, dễ hiểu và chân thật như vậy. Lời văn nhẹ nhàng buộc mình phải đọc thật chậm, vì nếu đọc nhanh thì mình sẽ chẳng thể cảm nhận được rõ ràng mùi khói, mùi đất hay mùi của những bông hoa.
Có một chi tiết mình rất thích trong cuốn sách này, đó là đoạn tác giả viết về “những cánh diều vút cao”. Đoạn này không chỉ kể về ký ức, mà còn như một lời nhắc nhở rằng dù mình sinh ra ở đâu, hoàn cảnh thế nào, thì vẫn có thể ước mơ, vẫn có thể cố gắng để vươn lên. Hình ảnh con diều chắp cánh bay khiến mình được tiếp thêm động lực để rồi tự nhiên muốn sống tốt hơn, cố gắng nhiều hơn nữa.
Ngoài ra, mình còn ấn tượng với cách tác giả không chỉ kể về những điều đẹp đẽ. Cô ấy kể luôn cả những cái nghèo, những lúc thiếu thốn, buồn bã, những ngày mưa bão.
Chẳng hạn như trong “Ngọn nến xưa!”, dù cô bé Mận – nhân vật chính – rất háo hức có được chiếc bánh kem trong ngày sinh nhật giống như bạn của mình, nhưng sự thật lại không được như mong đợi. Sinh nhật của Mận chỉ có đôi ba trái ổi, trái mận má hái sau vườn, thêm vài chiếc bánh thuẫn, nến sinh nhật cũng là nến cúng mà mãi sau này cô mới nhận ra. Đọc đến đây, khóe mắt mình cũng bất giác cay sè và chợt hiểu ra, mình cần biết trân trọng và hài lòng hơn với cuộc sống hiện tại.
Gợi ý:
5 cuốn sách hay cho tuổi thơ giúp bạn du hành về miền ký ức
9 cuốn sách tuổi thơ dành cho “đứa trẻ” trong tim người lớn
“Chuyện ngày bé” – Bắt gặp tuổi thơ của mình qua từng trang sách
2. Cuốn sách dành cho “người lớn đã từng là trẻ con”
Dành cho những ai đang cảm thấy mệt mỏi trước những khó khăn của cuộc sống hoặc thấy mình đang sống quá vội vã, cuốn sách này sẽ là “phương thuốc chữa lành” hiệu quả. Hãy thử một lần cầm trên tay cuốn sách “Nằm nghe gió thổi sau hè”, đọc để nhớ lại mình từng bé nhỏ thế nào, từng hồn nhiên ra sao nhé.
Đôi khi con người ta đâu cần học thêm triết lý hay kỹ năng gì cao sang, chỉ cần biết vui vì mấy điều nhỏ xíu là được.

Bên cạnh đó, mình cũng tin rằng đây sẽ là cuốn sách đáng đọc cho những ai đang loay hoay tập viết như mình. Thông qua lời văn tác giả sử dụng, mình nhận ra là mình viết còn quá khô khan, không có cảm xúc. Tại sao chỉ với vài từ miêu tả một cơn gió, một buổi trưa hè thôi mà lại có thể khiến mình thấy nhớ thương như vậy?
“Nằm nghe gió thổi sau hè” không phải là cuốn sách chỉ để đọc cho vui, mà còn giúp mình học thêm nhiều điều về cách dùng từ, cách kể chuyện. Mỗi trang sách đều như một bài học nhỏ về viết lách mà càng đọc, mình càng thấy bản thân nên kiên nhẫn hơn, nên tập viết mỗi ngày, để đến một thời điểm nào đó, con chữ của mình cũng sẽ có hồn như của tác giả.
Tác giả bài viết: Xuân Nhi
Bài viết thuộc bản quyền của tác giả Xuân Nhi và anthu.net